Khu vườn yên tĩnh

Cứ để lòng mình nghe nhịp đập trái tim, nghe hơi thở thành phố, nghe thanh âm đời thường giữa những xô bồ của đô thị, biết đâu, sẽ tìm được đôi chút đồng điệu, chút ít lãng quên, ít phút hoà đồng cùng tĩnh lặng….

Và thế, có khi trong ta đã có một khu vườn…

Một khu vườn mới mở, dịu dàng ẩn mình trong phố lạ, cây xanh, lá non, hương sắc thoảng đưa từ xa xăm.

Khu vườn ấy, đã ươm mầm cây mọc từ những tháng ngày xưa, mầm non cứ lớn dần lên cùng năm tháng, một đời cây cứ dửng dưng phát triển như tạo hoá cho nó. Lá non mỗi sớm uống giọt sương đêm, đón bình minh, chiều ngắm nhìn hoàng hôn, đón gió tới, cái thinh lặng của nó dễ khiến ta quên, quên như quên chính ta!

Mà còn gì để nhớ? Mỗi sáng dậy, chộn rộn với bao lo toan, tính toán, bao ước nguyện: tiền tài, danh vọng…, say mê điên cuồng cùng nó, rồi đêm về cùng bao niềm lo khác, ai biết mình là ai, mình biết ai là ai?

 

Bước chân mỏi mệt rồi đi về đâu???

 

Lòng ấm áp hơi thở, chân nghe nhịp đập của đất, tai nghe thoảng tiếng xào xạc lá cây, tiếng ríu rít chim chuyền cành, … và mắt bừng lên ánh sáng của ngày mới, bình thường mà thân thuộc quá! ….

Ấy thế mà khi nghĩ về những điều quá bình thường đó, ta lại cho mình đã quá xa xỉ rồi đấy! Thời buổi mà mỗi thời khắc đều đáng quý, mỗi tic tắc đều phải trân trọng, đôi khi chẳng còn thời gian để nhìn lại chính mình! …..

Nhưng dẫu sao, tôi cũng tìm thấy khu vườn của mình, không hương mới, sắc lạ, không sặc sỡ bướm ong, không dập dìu đàn hoa,… những cây, những hoa quá đỗi thân thương mà trong vườn nào cũng thấy…

Ở đấy, là khu vườn yên tĩnh của hồn tôi!

Comments

comments

This entry was posted in Cảm nhận âm nhạc, Cảm xúc. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *