Ông bà hàng xóm

Ông, bà, 2 người, suốt ngày thủ thỉ nhau, chuyện con cháu, chuyện đóng góp làng xã, chuyện mưa lũ lụt, chuyện đâu đấy có hối lộ, tham nhũng,….

Bà, nặng tai, nói gì cũng phải la to lên mới nghe được, mỗi sáng ngồi hong nắng đọc sách, tóc bà vẫn dài, nhưng nhuốm màu thời gian, trắng toát….
Ông, còn rất tráng kiện, mỗi sáng thấy vẫn dạo bộ, đi vòng quanh thăm mọi người… ông, nghe đâu xưa là tình báo cao cấp….

Ông bà sống rất hạnh phúc, 2 người con vui vẻ, nhà có đứa cháu trai, thường nghe gọi là Đắc-tô, trẻ thơ, hồn nhiên, ông bà cưng nó lắm, mà nó cũng đáng để cưng thật, lễ phép với 2 ông bà và tỏ ra rất ngoan…
Vì bà lãng tai nên những câu chuyện của ông bà nói với nhau tôi thường nghe cả….
Tháng trước, nghe đâu ông bà chuẩn bị tổ chức về quê chơi…
Tháng trước nữa, có lần ông bà nói với nhau:
Bà:
-Tui chết trước ông thì ông hỏa táng xong đem tro về quê thả xuống sông làm phúc….
Ông:
-Tui chết trước bà thì cứ hỏa táng xong đem tro lên chùa!
Rồi ông bà nói với nhau nhiều chuyện nữa…!
Sáng, nghe giọng ông vẫn sang sảng: “mẹ mày mới vừa đi hôm qua…” tiếng nói qua điện thoại nghe dứt khoát nhưng có gì nghèn nghẹn…
Ông hàng xóm già…

15/11/2006

Lời bình:
Cuộc sống vốn mỏng manh, mỏng manh nhưng đáng quý! Mỗi phút giây qua, người trẻ đôi lúc hời hợt bỏ qua, nhưng người già vẫn nâng niu quý trọng!
Tiếng của cuộc sống, ngay cả trong thành phố ồn ào này, đôi lúc rất bình dị, nhẹ nhàng, dần trôi theo quy luật tạo hóa! Nhưng ngay trong những phút giây bình dị ấy, ta vẫn nghe được sự thiêng liêng của tình người!

Comments

comments

This entry was posted in Cảm xúc. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *